Triết lý của sự táo bạo

Những câu chuyện từ khi đặt nền tảng đầu tiên cho mạng lưới Viettel mới thấy những cán bộ ngày ấy thật… liều mạng. Ít kinh nghiệm, thiếu vốn, thiếu nhân lực, nhưng chính cái khó ấy cộng thêm kỷ luật quân đội đã giúp những lớp người Viettel khi đó tạo nên kỳ tích.

Dù ở bất kỳ vị trí nào, chúng ta cũng luôn mang một tinh thần xông pha can trường, sẵn sàng đón nhận bất cứ thử thách để không ngừng trưởng thành và sáng tạo nên những giá trị mới cho xã hội.

Lệnh đã ra, cứ nhận khắc làm được

Năm 1997, Bộ Quốc phòng và Bộ Tư lệnh thông tin xin được 2 sợi quang trên tuyến cáp điện 500KV Bắc – Nam cùng lời hứa: xây dựng một đường trục dành riêng cho quân đội mang tính bảo mật cao nhất. Khi đó, Bộ trưởng Bộ quốc phòng chỉ thị: Nếu độ an toàn, bảo mật cao nhất thì người Việt Nam phải tự làm, không cho “thằng Tây nó vào”. Theo kỷ luật quân đội, đương nhiên Bộ Tư lệnh thông tin phải “Vâng” và truyền cái “vâng” đó tới anh em Viettel mình. Mặc dù chỉ có 2 sợi quang nhưng vẫn phải đảm bảo có dự phòng, nên mặc định là 1 sợi làm việc và 1 sợi dự phòng, vì thế đương nhiên là phải thu phát trên 1 sợi quang. Bài toán được đặt ra với 2 điểm chính: vừa thu vừa phát trên 1 sợi, và người Việt phải tự làm.

Nhóm thực hiện thổ lộ, khi đó Viettel chưa làm thứ gì như vậy cả, không có một chút kinh nghiệm gì về cái này. Nhưng “quân lệnh như sơn”, trên đã giao nhiệm vụ thì cứ tiếp nhận đã.

Câu chuyện khá dài, kể cả việc các anh tự mầy mò tìm hiểu công nghệ, rồi cũng ra nước ngoài học tập. Đến khi đi triển khai thông tuyến, trên xe ô-tô của đồng chí Hùng đầy sách vì “chẳng có cái cửa nào để ai cứu mình cả”. Khi đó, nếu có trục trặc gì thì lại ngồi xuống mang sách ra đọc mà thôi. Bí quá nữa thì chạy ra khỏi cái trạm mấy chục kilomet đến nơi có sóng điện thoại di động để gọi cho chuyên gia ở nước ngoài tham khảo.

photo 3 1553848884211219373525

Hơn 2 năm triển khai, cuối cùng tuyến cáp cũng đã hoàn thành đúng hạn. “Chốt lại câu chuyện đó là cứ giao cho một nhiệm vụ, chưa biết làm được hay không thì cứ nhận đã, trong quá trình nhận rồi sẽ có lời giải”, đồng chí Hùng tổng kết.

Sự liều mạng có triết lý

Đồng chí Lê Đăng Dũng, Chủ tịch – TGĐ Tập đoàn, nhận xét: “Sau đó, chúng tôi còn làm 1 tuyến cáp 2,5 Gbps nữa, hơn 100 người ra quân rầm rộ, chia thành nhiều nhóm tỏa đi các hướng như một chiến dịch lớn. Khoảng 4 – 5 năm sau, Viettel triển khai một tuyến cáp quang 400 Gbps, tức là gấp hơn 200 lần, cũng chỉ cần anh Hoàng  với anh Trường dẫn theo mấy chục người đi, 2 tuần sau báo cáo về là xong rồi. Bây giờ, đối với anh Tào Đức Thắng và công ty Mạng lưới Viettel hiện nay thì tuyến cáp quang 400 Gbps chẳng là vấn đề gì. Điều đó chứng tỏ mức độ phát triển của anh em truyền dẫn nhanh khủng khiếp như vậy.”

Để có được sự phát triển vượt bậc đó, bí kíp của Viettel là đơn giản hóa việc khó. Nhiều công việc của chuyên gia được chẻ nhỏ đến mức ai cũng có thể làm được. Khi bắt đầu kinh doanh di động, vì chưa có kinh nghiệm, chúng ta phải thuê công ty tư vấn thiết kế mạng với giá 7.000 USD/trạm, thời gian thực hiện lên đến 2 tuần/trạm. Trong tình hình đó, phương án xây dựng 4.000 trạm phát trong thời gian ngắn của Viettel gần như bất khả thi.

Quyết không “bó tay”, Viettel đi học hỏi khắp nơi, và tìm ra được công thức rất đơn giản: trong thành phố các trạm cách nhau 400m, ở ngoại thành cách nhau 1km, về vùng nông thôn cách nhau 2km, còn trên đường thì cách 3km. Sau đó phong trào “toàn dân thiết kế mạng” được phát động, cả các nhân viên học việc cũng tham gia thiết kế trạm, chỉ trong vòng 1 tuần thiết kế xong 2.000 trạm – tiết kiệm 14 triệu USD.

Áp dụng phương pháp tương tự, Viettel cũng phân tách công việc lắp trạm thành những công đoạn đơn giản hơn. Ví dụ, việc dựng cột thì đòi hỏi chuyên môn, nhưng xây móng thì ai xây cũng được; trèo cột, đấu nối connector thì cần phải học, chứ bê vác, xoay vít thì ai cũng có thể làm được. Thậm chí cả chị em phụ nữ cũng tham gia lắp trạm BTS ở nhiều chi nhánh – công việc được coi là của chuyên gia ngành viễn thông.

Với triết lý và cách làm như vậy, những câu chuyện “liều mạng ở Viettel” bỗng trở nên hợp lý. Dù trước một khó khăn bất kỳ, người Viettel luôn nhận lấy và lao tới. Nhưng đó là sự quyết tâm có tính toán và phương pháp để dứt khoát thành công, chứ không phải nhận lấy để rồi “đến đâu thì đến”. Đó cũng là phương pháp tạo nên kỳ tích của người Viettel.